[HTTT] Chương 120 + 121: Tìm được người

Chương 120  Tìm được người

 

Cánh cửa phòng màu trắng mở ra, Nam Cung Tuyết nhìn người đàn ông cao to , anh tuấn ngoài cửa, có chút hơi kinh ngạc, nhưng ngay sau đó liền trở về bình thường “Đại soái ca, sao lại rãnh rỗi đến nơi đây?”

 

“Sao, không mời anh vào ngồi một chút sao?” Người đàn ông cười nhạt mở miệng

 

“Vào đi” Nam Cung Tuyết nghiêng người, để hắn bước vào

 

Bạch Kì Linh ngồi trên ghế salon nhàn nhã coi TV cùng Tiểu Vũ cũng xoay người lại, nhìn người vừa vào là ai “Anh Ngự Phi?” Lâu Tiểu Vũ có chút thất thố kêu lên, đoán thế nào cũng ko đoán ra là hắn

 

Gương mặt Bạch Kì Linh cũng thoáng qua một chút kinh ngạc “Tỷ phu, anh cũng đến?” Không phải hắn nên cùng chị của nàng chuẩn bị chuyện kết hôn sao?

 

“Đến thăm em dâu một chút xíu !” Tiêu Ngự Phi trêu chọc nói, sau đó lại ưu nhã ngồi xuống một cái ghế salon

 

“Ngự Phi, uống gì? Cà phê hay trà?” Nam Cung Tuyết đóng cửa lại đi đến phòng khách hỏi

 

“Anh có lòng tốt như vậy đến thăm em sao?” Bạch Kì Linh ko thèm tin, bây giờ là lúc hắn cực kì bận rộn chuyện hôn lễ , hắn còn ko lo được thân mình thì làm sao có thời gian rãnh rỗi đến thăm nàng! Hơn nữa,chỉ dựa vào chuyện chị hai mang thai, hắn càng không thể đi! Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu

 

“Tiểu Vũ, thấy anh , em kinh ngạc lắm sao? Nơi này anh cũng thường đến mà” Tiêu Ngự Phi cười nói

 

“Ha ha……… ko có, chẳng qua chỉ nghe Tiểu Linh nói gần đây anh bận rộn chuyện hôn lễ, cho nên anh đến đây, em có chút bất ngờ” Lâu Tiểu Vũ nhìn hắn cười nói

 

“Tạm thời có việc đến đây, sẽ ko kéo dài thời gian quá lâu, đúng rồi, trong nhà chỉ có ba người các em thôi sao?” Tiêu Ngự Phi cười hỏi, tùy tiện giải thích một chút

 

“Ừ, chị Tiểu Phỉ đã có hẹn, chị hai có đi cùng anh ko?” Bạch Kì Linh hỏi

 

“Ko có, chị em mang thai, ko phù hợp đi xa” Tiêu Ngự Phi đơn giản trả lời

 

“Ngự Phi, cà phê của anh” Nam Cung Tuyết cầm ly cà phê đặt lên khay trà đưa lên trước mặt hắn

 

“Cảm ơn” Tiêu Ngự Phi nâng tay cầm ly cà phê thổi nhẹ, uống một hớp, rồi nhìn Nam Cung Tuyết nói “Cà phê tiểu Tuyết nấu càng lúc càng ngon”

 

“Đương nhiên” Nam Cung Tuyết kiêu ngạo, cười nói “Nghe tiểu Linh nói anh và  tiểu Vân chuẩn bị kết hôn, chúc mừng! Hành trình tình yêu rốt cuộc cũng kết thúc”

 

“Cảm ơn, đến lúc đó mấy em phải đến uống rượu mừng nha! Về phần tiền cưới thì……………” Tiêu Ngự Phi cố ý ngừng lại một chút, đặt ly cà phê xuống khay trà rồi mới mở miệng nói “Phải nhiều một chút,càng nhiều càng tốt!”

 

Nam Cung Tuyết liếc hắn một cái “Còn tưởng anh sẽ nói “được miễn” chứ! Anh đúng là tổng tài, giới làm ăn buôn bán giàu có như anh, mà cũng so đo với em mấy đồng tiền lẻ này sao?”

 

Lâu Tiểu Vũ và Bạch Kì Linh ngồi một bên cười trộm, lâu rồi không gặp mặt, người kia cũng hài hước ko ít

 

“Anh là thương nhân” Tiêu Ngự Phi cười, nhấn mạnh

 

“Đến dự đám cưới quan trọng là ở chỗ tâm ý, em ko có tìm anh đòi tiền vé máy bay , đã là rất tốt với anh rồi” Nam Cung Tuyết nói

 

“Anh Ngự Phi, anh đừng trêu chọc chị tiểu Tuyết nữa” Lâu Tiểu Vũ nhịn ko được lên tiếng nói

 

“Được rồi, Ngự Phi, Tiểu Dĩnh ở T như thế nào? Chắc sống rất tốt đi, cả nửa tháng nay vẫn chưa gọi điện thoại cho em” Nam Cung Tuyết hỏi, Lôi Dĩnh đến T cũng đã được 2 tháng, mà tháng sau ko biết nàng có trở về hay ko

 

Tiêu Ngự Phi nghe nàng hỏi, hiểu được các nàng có ý hỏi Lôi Dĩnh có trở về hay ko “Ừ, em ấy sống rất tốt”

 

“Anh Ngự Phi , chị tiểu Dĩnh có nói với anh khi nào sẽ trở về ko?” Lâu Tiểu Vũ một tay ôm gối, một bên hỏi, nàng rất nhớ tiểu công chúa, trong nhà thiếu đi cô nhóc đó, cũng tĩnh lặng nửa phần

 

Nàng hiện đang ở Paris, đương nhiên, hắn sẽ ko nói ra điều này “Ko, tiểu Dĩnh sẽ ko quay về” Nếu như lần này tìm được tiểu Dĩnh, Hạo căn bản sẽ ko để cho nàng rời khỏi mình nửa bước, bởi vì hắn sợ, sợ mất nàng

 

“Cái gì? Ko quay về? Như vậy sao được , tiểu Dĩnh ko trở về thì ko sao, nhưng cũng phải để tiểu Huyên Huyên quay về chứ” Nam Cung Tuyết kêu lên

 

“Đúng vậy! Ko phải chị tiểu Dĩnh có hôn ước với anh Thiên Mạch sao? Sao lại ko quay về?” Lâu Tiểu Vũ cũng thắc mắc hỏi

 

“Tỷ phu , anh phải nói cho chúng em biết, lần này chị tiểu Dĩnh quay về, hòa hợp với chồng trước phải ko? Chuyện này đúng là quá cẩu huyết mà” Bạch Kì Linh khó tiếp thu nói, đối với tiểu Dĩnh mặc dù thời gian sống bên nhau chưa lâu, nên vẫn chưa hiểu rõ , hơn nữa ngay cả chị tiểu Tuyết, chị tiểu Phỉ nàng cũng ko hiểu rõ vè họ, cho nên chỉ có thể suy đóan

 

Tiêu Ngự Phi nhìn Bạch Kì Linh, gật đầu một cái, dùng ánh mắt thay lời muốn nói ’em nói đúng rồi’, vì sự thật chính là như thế

 

“Trời ạ! Vậy Thiên Mạch làm sao bây giờ?” Nam Cung Tuyết hơi cau mày, mặc dù, ngay từ đầu nàng đã đoán trước được cái kết quả này, nhưng khi nó xảy ra, nàng vẫn có chút ko tiếp thu nổi

 

“Tiểu Dĩnh và chồng của em ấy vẫn còn là vợ chồng hợp pháp” Tiêu Ngự Phi nói

 

“Nhưng chị tiểu Dĩnh đã chấp nhận lời cầu hôn của anh Thiên Mạch mà, ko phải sao?” Lâu Tiểu Vũ hỏi,càng nghe nàng càng hồ đồ

 

“Trước kia, tiểu Dĩnh ko biết chồng mình chưa kí vào đơn ly hôn, cho nên mới chấp nhận lời cầu hôn của Thiên Mạch” Tiêu Ngự Phi giải thích

 

“Thật loạn………….” Bạch Kì Linh tựa vào ghế salon

 

“Theo ý của anh muốn nói là, Thiên Mạch mất hi vọng rồi?” Nam Cung Tuyết nhắc lại ý của hắn , mà nói đi nói lại thì thật ra nàng cũng đã biết trước sự việc này, tiểu Dĩnh đối với Thiên Mạch luôn như gần như xa

 

“Người tiểu Dĩnh yêu là chồng mình” Tiêu Ngự Phi ngay từ đầu đã biết, Thiên Mạch cũng biết, chẳng qua là hắn ko chịu buông tay mà thôi, mà thôi, mà nếu hắn buông tay, hắn sẽ tìm thấy tình yêu thuộc về mình

 

Nam Cung Tuyết ko biết nên nói tiếp như thế nào, Lâu Tiểu Vũ và Bạch Kì Linh cũng nhìn nhau 1 chút, ko nói gì

 

_____________________

 

Bên trong căn phòng xa xỉ của khách sạn Paris George,Cung Thần Hạo đang phiền não đi tới đi lui, sau đó dừng bước trước cửa sổ, ánh mắt nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ

 

Tiêu Ngự Phi vừa vào cửa, đã thấy bóng người đang đứng sững trước cửa sổ, mấy ngày nay Hạo cơ hồ ko thể nào nghỉ ngơi

 

Cung Thần Hạo cảm nhận được tầm mắt sau lưng, xoay người nhìn về phía Tiêu Ngự Phi nói “Trở về rồi, sao?”

 

Tiêu Ngự Phi lắc đầu một cái, nói “Họ ko biết tiểu Dĩnh đã trở về, còn hỏi ta , cô ấy sống ở T có tốt ko?”

 

Nghe được câu trả lời của hắn, tầm mắt Cung Thần Hạo lại quay về cửa sổ, hiện tại hắn đang chờ điện thoại của Long Tử Tường

 

“Ngươi lại bỏ buổi trưa?” Ánh mắt Tiêu Ngự Phi rơi vào chỗ thức ăn trên bàn

 

“Ko đói” Cung Thần Hạo trả lời

 

Tiêu Ngự Phi lắc đầu một cái, ngồi xuống ghế salon, lúc này chuông điện thoại chợt reo lên

 

Reng……….reng……….

 

Cung Thần Hạo nhanh chóng cầm điện thoại lên nghe “a lô”

 

“Là tôi, đã tìm được vị trí hiện tại của Lôi Dĩnh”Giọng nói của Long Tử Tường từ đầu dây bên kia vang lên

 

“Ở đâu?” Cung Thần Hạo kích động hỏi

 

“Ở biệt thứ số 6 XXXX” Long Tử Tường nói địa chỉ cho hắn nghe

 

“Ngươi bây giờ ở đâu?” Cung Thần Hạo hỏi

 

“Hiện tại, ta ở dưới chân núi, gần biệt thự XXX , hai người đến đây đi” Long Tử Tường nói, hôm nay hắn rất cẩn thận theo sát hành tung của Thiên Mạch mới tìm được vị trí hiện tại của Lôi Dĩnh

 

Cung Thần Hạo ko trả lời điện thoại đã cúp máy, Tiêu Ngự Phi đứng sau lưng hắn hỏi “Là cuộc gọi của Long Tử Tường sao? Hắn nói thế nào?”

 

“Đã tìm được, hiện tại ta sẽ đem Lôi Dĩnh về” Cung Thần Hạo cười nói, hắn rất nhanh đã có thể gặp được nàng, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rốt cuộc đã được nhấc ra

 

“Cùng đi chứ” Tiêu Ngự Phi nói

 

“Ta đi một mình, ngươi ở đây chuẩn bị chong xong bữa tối” Nói xong, Cung Thần Hạo cầm lấy áo khoác trên giá , mở cửa bước đi, đến chỗ đậu xe, xe như tên bắn , phóng vụt ra ngoài

 

Xe chạy bằng tốc độ cực kì nhanh, băng băng trên đường, qua mấy con đường cao tốc, sườn núi đã hiện ra trước mặt, xe ngừng lại thật gấp , thiếu chút nữa là lao xuống vực, khi hắn đến nơi Long Tử Tường đề cập, đã là nửa tiếng sau

 

Long Tử Tường từ bên kia đường, nhìn về chiếc xe đến gần, mấy giây sau dừng trước mặt mình, sau đó lại nhìn vào người ngồi sau cửa sổ xe , trêu đùa nói “So với thời gian dự trù của ta, ngươi đến sớm 1 tiếng, xem ra có người đang tìm vợ đến sốt ruột rồi”

 

“Lên xe” Cung Thần Hạo đơn giản phun ra hai chữ

 

“Đúng là lạnh lùng, dù sao ta cũng cực khổ giúp ngươi tìm người, ngay cả một chút lòng thành cũng ko có” Long Tử Tường lưu manh nói

 

“Ko lên xe, thì ngươi tự mình đi bộ” Cung Thần Hạo quay nhìn Long Tử Tường đứng ngoài cửa sổ

 

“Ok! Ta lên xe” Long Tử Tường nói, đùa ko nên quá mức, hắn mở cửa xe ngồi vào bên trong

 

Cung Thần Hạo đợi hắn lên xe xong, nhấn chân ga chạy về phía trước “Ngươi có chắc chắn Lôi Dĩnh ở chỗ này?”

 

“Ko tin năng lực làm việc của ta sao?” Long Tử Tường hỏi ngược lại, nhưng lại cố ý xác nhận, trước khi gọi điện thoại hắn đã nhận thấy biệt thự có người canh chừng, rất hiển nhiên Lôi Dĩnh bị giam lõng bên trong

 

“Cảm ơn ngươi” Cung Thần Hạo chậm rãi nói

 

“Ko cần cảm ơn ta, chỉ cần gửi tiền vào tài khoản của ta là được, nói thế nào thì nói, ngươi cũng được xem là khách hàng!” Long Tử Tường cười nói, bạn bè thì bạn bè, chứ làm ăn là làm ăn, hai chuyện này phải được phân biệt rõ

 

Ko thể ko nói, ngươi làm ăn so với ta còn khôn khéo hơn” Cung Thần Hạo nói

 

“A……… ta nhận lời khen ngợi này” Long Tử Tường cười nói

 

“Giờ chạy đi đâu?” Cung Thần Hạo nhìn ngã ba trước mặt hỏi

 

“Quẹo trái, đi về phía trước một chút là đến” Long Tử Tường trả lời

 

Cung Thần Hạo dừng xe trước biệt thự, Dĩnh nhi, anh đón em trở về

 

 

 



Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s