[HTTT] Chương 110: Bị trói (I)

Lôi Dĩnh nghĩ thế nào cũng ko ra, ba điên rồi, là loại kết quả này sao? Vốn tưởng rằng ba sẽ sống rất tốt, mặc dù đã ko còn công ty, nhưng ít ra vẫn khỏe mạnh, nhìn về Lôi Tiệp Nhi, ba năm nay hẳn nàng cũng rất mệt mỏi đi

 

“Ba ở đó sao?” Lôi Dĩnh hỏi

 

“bệnh viện tâm thần Giao Ngoại” là viện tâm thần tốt nhất T thị, ngoại trừ những khoảng tiền viện phí lớn nàng phải trả, ngoài ra còn phải trả cả phí cá nhân, mà tất cả những khoản tiền này đều là lỗi của người trước mắt gây ra, suy nghĩ, hận ý hiện lên trong nháy mắt, bàn tay  cầm tách cà phê cũng dùng sức hơn một chút

 

Lôi Dĩnh vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, ko để ý đến sự khác thường của nàng, hồi lâu, nàng mới mở miệng, hỏi Lôi Tiệp Nhi “Chị, có thời gian, chị mang em đi xem ba nha?” Cách xưng hô này, từ lâu nàng ko kêu lên, lần này gọi ra, có cảm giác thật thuận miệng

 

Lôi Tiệp Nhi thu hồi hận ý, nhìn về phía nàng nói “Được! Chúng ta cùng đi, ba sau khi thấy em, nhất định sẽ rất vui đi!” Nghĩ thầm, đúng là trời giúp nàng, nàng còn đang suy nghĩ nên tìm lý do gì hẹn Lôi Dĩnh ra ngoài, nhưng lần này mọi chuyện đều được giải quyết

 

Lôi Dĩnh cũng cười, đứng dậy nói “Ừ, vậy em làm bữa trưa”

 

“Chị đột nhiên nhớ rằng mình còn có chuyện, đây là số điện thoại của chị, có thời gian thì gọi điện thoại cho chị ha” Lôi Tiệp Nhi lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy đưa đến trước mặt Lôi Dĩnh, nếu như mục đích nàng đã hoàn thành, thì nàng cũng ko cần thiết phải ở lại

 

“Ko ăn cơm sao?” Lôi Dĩnh nhận lấy tờ giấy nói

 

“Lần sau đi!” Lôi Tiệp Nhi khéo léo cười, nói lời tạm biệt, liền đi ra khỏi phòng

 

Đi vào thang máy, Tiệp Nhi từ túi xách lấy ra điện thoại, gọi điện thoại cho nữ nhân kia

 

“A lô!”

 

“Là ta mọi chuyện đã ổn thỏa”

 

“Tốc độ thật mau”

 

“Thời gian ta sẽ thông báo cho ngươi sau”

 

“Được, ta chờ tin tốt của ngươi”

 

Cúp điện thoại, vẻ mặt Lôi Tiệp Nhi mang theo sự vui vẻ âm độc

 

__________________________

 

Ban đêm, ánh đèn rực rỡ thắp sáng

 

Minh Thiên Mạch sắc mặt tối tăm, ngồi trong một quán rượu, trong đầu đều là những lời Lôi Dĩnh nói với hắn lúc sang

 

Rượu, một ly lại một ly bị hắn nốc vào bụng, nhưng ko có chút nào men say, ngược lại càng uống càng tỉnh, hắn giờ phút này chợt hiểu rõ câu “mượn rượu tiêu sầu, càng sầu thêm”

 

Rượu vào miệng, nhưng hình ảnh trong đầu làm thế nào cũng ko phai mờ

 

Hắn thật buồn cười, hèn mọn yêu nàng, vì nàng móc tim móc phổi, nhưng lựa chọn cuối cùng của nàng vẫn là Cung Thần Hạo. Hắn yêu, hắn hi sinh, trong mắt nàng ko đáng giá một đồng, mắt của nàng chỉ thấy được mỗi Cung THần Hạo

 

Vậy mà, điều đáng buồn là, hắn cho đến bây giờ vẫn ko bỏ được nàng, dù cho nàng có chà đạp tình yêu của hắn, hắn vẫn như cũ yêu nàng, nhớ nàng

 

Hắn vẫn thường hay nghĩ, cõi đời này, đến tột cùng có mấy người tìm được người tri tâm?

 

Giải thoát ngươi khỏi cô độc, để cho ngươi có thể tựa vào, như vậy có phải rất hạnh phúc hay ko?

 

Nếu là như vậy, tại sao nàng ko thể tiếp nhận hắn?

 

Nâng tay , lại cầm ly rượu một ngụm nốc sạch

 

Tiêu Ngự Phi bước vào quầy rượu, liền chú ý đến bóng người quen thuộc, tay vỗ vào vai hắn “Thiên Mạch, khi nào thì ngươi trở về nước?”

 

Minh Thiên Mạch nghiêng đầu nhìn nam nhân bên cạnh, chua xót cười “Là ngươi sao?! Mau, cùng ta uống một ly, uống rượu một mình thật buồn bực”

 

 Tiêu Ngự Phi một tay đoạt lấy ly rượu trong tay hắn, lại nhìn bảy tám chai rượu rỗng trên bàn, tự biết hắn uống rất nhiều “Ngươi say rồi, đừng uống nữa, ngươi ở đâu? Ta đưa ngươi về” Nói xong, hắn đặt cái ly ở một bên

 

“Say sao? Đầu óc của ta hiện tại rất thanh tĩnh, thanh tĩnh đến mức còn nhớ từng câu từng chữ từng lời của nàng, còn có thể lưu loát nói ra đây” Minh Thiên Mạch ảm đạm nói

 

Tiêu Ngự Phi thấy bộ dạng ỉu xìu của hắn, cũng biết hắn đã thua, tay vỗ vào vai hắn , nói “Trở về đi, ta đưa ngươi về” Lấy tay muốn đỡ hắn dậy

 

“Tránh ra” Minh Thiên Mạch lạnh lùng nói, giờ tay gạt cái tay đặt trên vai đi

 

“Say thì trở về ngủ đi, ngày mai sẽ là một ngày tốt đẹp” Tiêu Ngự Phi hoàn toàn ko để đến thái độ lạnh như băng của hắn, bởi vì hắn có thể hiểu tâm tình của Mạch lúc này

 

“Đừng để ý đến ta, Ngự Phi” Hắn đẩy bàn tay muốn dìu hắn của Tiêu Ngự Phi ra

 

“Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ ta thật ko yên lòng, ngươi ở đâu, ta đưa ngươi về” Tiêu Ngự Phi nói xong liền gọi hầu bàn tính tiền

 

“Ngự Phi, ta hiện tại rất đau , rất đau, ngươi đừng động đến ta, cứ để cho ta uống, sau thì có thể quên hết” Say hữu dụng như vậy sao? Ngoại trừ hắn, ngươi bên cạnh căn bản ko biết

 

“Nếu như nàng đã lựa chọn rồi, sao ngươi cứ đau khổ chấp nhất như thế, thử buông tay, ngươi và nàng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút” Tiêu Ngự Phi nói, nếu đã là lúc buông tay thì cần phải quyết tâm, mặc dù sẽ rất đau, nhưng nỗi đau chỉ là tạm thời

 

“A………buông tay? Tại sao ta phải buông tay?” Minh Thiên Mạch cười lạnh, tay dùng đập vào mặt bàn, hắn ko cam lòng, tại sao hắn luôn là người thối lui, nhẫn nhịn?

 

“Thiên Mạch” Tiêu Ngự Phi ko biết nên nói gì để an ủi hắn, hắn yêu nàng thật sâu sắc, bắt hắn buông tay, là một chuyện rất khó khăn

 

Không, hắn ko thể lùi, Lôi Dĩnh là của hắn, bất luận dùng thủ đoạn gì, hắn cũng phải bắt nàng trở về bên cạnh hắn, cho dù nàng sẽ hận hắn, hắn cũng tuyệt đối ko nhượng bộ, sau khi quyết định chủ ý, hắn mới đứng dậy, lại phát hiện đầu thật nặng, chân lại nhẹ bâng, Thiên Mạch lập tức ngã ngồi xuống vị trí cũ, người say nhưng tâm ko sau

 

Tiêu Ngự Phi thấy hắn nằm trên bàn,lắc đầu một cái, lấy điện thoại di động ra gọi, đặt một phòng trong quán rượu, sau đó mới đỡ Minh Thiên Mạch say bất tỉnh nhân sự ra khỏi quán rượu xa hoa

 

 



Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s