[HTTT] Chương 28 : Xuất viện

Hôm sau

“Ông nội”

Cung Thủ Hằng nhìn Cung Thần Hạo tiến vào phòng bệnh tức giận nói “Con còn nhớ đến mình có một người ông hay sao!?”

“Ông ” Lôi Dĩnh theo sau đi vào, nhẹ giọng gọi

“A….vẫn là Tiểu Dĩnh thân thiết với ông nhất” Cung Thủ Hằng mỉm cười với Lôi Dĩnh

“Ông nội, công việc của con rất nhiều, vả lại, ko phải đã có ba mẹ chăm sóc ông rồi sao?”

“Tiểu tử này đúng là biết cách lấp liếm a, ta là ông của ngươi, mà ngay cả một ít thời gian đến bệnh viện thăm hỏi lão già này, ngươi cũng ko làm được sao?”

“Ai kêu ông đem sự nghiệp cả gia tộc toàn bộ đặt lên đầu con làm chi, nếu con có thời gian, thì mỗi ngày cũng sẽ đến thăm hỏi, chăm sóc ông a!”

“Ngươi…..tiểu tử này, có phải ko muốn ta xuất viện hay ko ?”

“Ông, Hạo hôm nay cố ý tới đón ông xuất viện, ông đừng so đo với hắn ” Lôi Dĩnh dịu giọng nói, nàng có điểm buồn cười, nhìn 2 người trước mắt

Cung Thần Hạo vốn là đang muốn nói thêm điều gì đó, nhưng nghe nàng nói như thế, cũng ko nói gì thêm

“Hừ! Nó mà tốt như vậy??” Nếu ko phải ta bệnh nặng, khiến nó lập gia đình , nói ko chừng, cho đến bây giờ, nó vẫn là một lãng tử ăn chơi đàn đúm a

“Ông….”

“Thật ra, hắn đã đề nghị cùng con đón ông xuất viện, còn cố ý gọi điện thoại thông báo cho ba mẹ, nói bọn họ ko cần đến đây, chúng con sẽ đem ông về nhà, sau đó lại cùng ông ăn cơm trưa, ông xem, cháu nội của ông cũng rất thương ông a!” Lôi Dĩnh đi lên phía trước, kéo kéo tay Cung Thủ Hằng, cười nói, kỳ thật nàng biết rất rõ, Cung Thần Hạo rất tôn kính ông, cũng rất yêu ông, bằng ko hắn cũng sẽ ko vì nguyên nhân ông bị bệnh nặng mà kết hôn

“Vẫn là Tiểu Dĩnh nói lời xuôi ta, ko giống như ai kia, luôn chọc ta tức giận” Nói xong, hắn vẫn ko quên liếc mắt nhìn Cung Thần Hạo một cái, có được một người vợ tốt như vậy mà nó vẫn chạy đi tìm đâu đâu, lại còn dám hái hoa dại

Cung Thần Hạo cũng lười để ý, hắn vui sướng , ung dung ngồi trên sô pha, xem ra, vợ của hắn đối với ông nội rất tốt, nàng nói vài lời, đã có thể cứu vãn cục diện bế tắc của bọn họ rồi

“Ông, ông thu xếp đồ xong chưa??”

“Hôm qua, quản lý đã giúp ông thu dọn đồ”

“Vậy chúng ta đi đi!! Vừa nãy, chúng con đến bệnh viện, Hạo đã giúp ông làm xong thủ tục xuất viện”

“Tiểu tử thối, mau xách đồ!” Nói xong, Cung Thủ Hằn liền nở một nụ cười hiền lành, hắn kéo tay Lôi Dĩnh lôi kéo đi ra khỏi phòng bệnh

“Ông nội, ông đừng có cháu dâu mà quen đi cháu đức tôn nha” Cung Thần Hạo cười nói, khi nào địa vị của hắn lại thấp đến như vậy? nhấc túi đồ đặt bên cạnh cửa, hắn cũng theo sau 2 người mà đi ra

Cung gia

“Rốt cục cũng về nhà” Vừa đi vào nhà Cung Thủ Hằng cảm khái nói, sau khi trở về từ Quỷ Môn Quan, chuyện sống chết đối với hắn đã ko còn quan trọng nữa, đã là người sống trên đời, thì chẳng phải ai cũng trải qua sinh, lão , bệnh, tử sao!!? Hiện tại hắn chỉ có một hi vọng duy nhất , là có thể ẩm được chắt đứt tôn, nghĩ đến chắt đứt tôn, vừa ngồi ở trong xe, hắn đã muốn hỏi, nhưng mà ngẫm lại dù sao bọn họ cũng vừa kết hôn mới được 1 tháng, nên hắn cũng gắng kiềm xuống ko hỏi, hắn quyết định chờ thêm một khoảng thời gian nữa sẽ hỏi lại

“Ba”

“Ba”

Liễu Tình  cùng Cung Tề Hân lên tiếng

“Ừ” Cung Thủ Hằng cười gật đầu

“Ba, mẹ” Lôi Dĩnh hướng về phía Liễu Tình và Cung Tề Hân kêu lên

“Ba người ở đây vui vẻ nói chuyện, tôi cùng Tiểu Dĩnh  cũng xuống bếp thân mật tâm sự” Liễu Tình tiến lên nắm chặt tay Lôi Dĩnh , cười nói, nàng làm vậy cũng là vì có dự tính trước

“Ừ!” Cung Thủ Hằng gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, hắn vừa vặn cũng có vài lời muốn nói cùng Cung Thần Hạo

“Ba, trà của ba con đã giúp ba chuẩn bị , con đặt trà trên bàn trà phòng khách” Nói xong, Liễu Tình liền kéo tay Lôi Dĩnh hướng về phòng bếp

Vừa ngồi trên sofa, Cung Thủ Hằng đã mắt lạnh nhìn Cung Thần Hạo nói “Tiểu tử này, có vợ tốt như vậy mà còn muốn đi tìm đâu đâu, ngươi cư nhiên còn ở bên ngoài ăn vụng a”

“Ông nội, chẳng qua là vui chơi qua đường thôi mà” Cung Thần Hạo nhún vai nói, tình huống này hắn sớm đã đoán trước, người thích xem báo như ông, khẳng định đã biết mấy chuyện đó, cho nên hắn cũng đã chuẩn bị vẹn toàn tất cả, bằng ko , hôm nay, hắn làm sao có gan tới đón ông xuất viện

“Vui chơi qua đường đến nỗi đăng báo sao? Ngươi cũng bớt phóng đãng một chút, thật tội nghiệp cho tiểu Dĩnh thiện lương, bị người đời bới móc, báo chí tuần nào cũng đăng tin về ngươi ko ít thì nhiều, nó biết nhưng vẫn một mình chịu đựng, ko để người khác lo lắng, ko biết kiêp trước ngươi tu được cái phúc phận gì, lại có thể lấy được vợ tốt như vậy ” Cung Thủ Hằng càng nói càng kích động

“Ba, ba đừng nóng giận, cứ thả lỏng tâm tình” Ngồi bên cạnh, Cung Tề Hân vỗ nhẹ lưng hắn

“ông nội, con thừa nhận một tuần gần đây con rất phóng đãng,con sẽ cố gắng sữa chửa lại, nhưng mà, ông có một chút sai lầm rồi, nàng lấy được con mới là phúc phận của nàng” Cung Thần Hạo vì mình rót ra một ly trà, nhàn nhã uống

“Hạo nhi, con ít nói lại hai câu, ông nội nói đều là những lời có lý, ngay cả ba cũng biết được Dĩnh nhi là một cô gái hiếm có, con trước kia độc thân muốn phóng đãng thế nào cũng được, nhưng hiện tại con đã kết hôn, cũng nên biết vì người khác mà lo lắng một chút, cái loại sự tình tương tự như thế này, nếu đổi lại là nữ nhân khác, thì nàng đã sớm cùng con náo loạn cả lên, làm sao con có thể nhàn nhã uống trà như bây giờ!!?” Cung Tề Hân cũng tán thành nói theo, đứa con trai này của hắn cái gì cũng tốt, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là quá đa tình, phong lưu thành tính, thói quen xấu này , muốn hắn bỏ cũng ko phải là chuyện một sớm một chiều có thể bỏ được

Cung Thần Hạo ko đáp trả, người trong nhà cũng ko biết cuộc hôn nhân của hắn và nàng chỉ là hôn nhân khế ước (*hợp đồng), chuyện ngoài ý liệu của hắn là mỗi người trong nhà tựa hồ như ai cũng rất thích nàng, nhưng mà,chính vì  khuôn mặt trẻ con khả ái luôn vui vẻ cùng cá tính của nàng lại thiện lương, trong sáng nên nàng quả thật rất dễ khiến người ta yêu thích

Mà bên kia, Liễu Tình lại ko lôi kéo Lôi Dĩnh vào nhà bếp mà dẫn nàng đi đến hoa viên phía sau nhà, nhàn nhã ngồi xuống ghế

Lôi DĨnh nhìn vẻ mặt hiền lành tràn đầy ý cười của Liễu Tình, biết nàng có chuyện muốn hỏi, nhưng lại ko biết làm sao để mở lời “Mẹ, có phải mẹ có chuyện muốn hỏi con ko?”

“A…..tiểu Dĩnh a! Các con đã kết hôn một tháng, ách…..có xảy ra chuyện gì…hay ko?” Liễu Tình mở miệng mờ mờ ám ám nói

“Chuyện gì  ??” Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc, lặp lại lời nàng

“Đúng vậy!! Ví dụ như nôn mửa chẳng hạn??”

Nôn mửa?? “Ko có a!” Lôi DĨnh ko chút suy nghĩ đã trả lời

Ko có sao? Theo lý thuyết, nếu đã kết hôn 1 tháng, hẳn là đã có khả năng mang bầu “Ách…..vậy con có thường hay gặp mặt “bạn tốt” ko?”

“Bạn tốt?? Lúc con kết hôn nàng có đến a! Cách đây ko lâu con cũng có gặp mặt qua! ” Lôi Dĩnh cũng ko biết ý nghĩa của cái mà Liễu Tình gọi là “bạn tốt” so với khái niệm bạn tốt trong đầu nàng có giống nhau hay ko, nàng chỉ có thể chút kỳ quái, tại sao mẹ lại nhắc Khải Nhân?

“A???” Chiếu theo ý của nàng, nghĩa là ko có mang thai rồi, Liễu Tình trên mặt lộ vẻ thất vọng, xem ra lát nữa nàng phải cùng con trai nói chuyện thật tốt, bảo nó buổi tối phải cố gắng hơn, như vậy nàng mới có thể ẵm cháu nội a!

“Mẹ, mẹ……” Lôi Dĩnh thấy nàng im lặng thật lâu, liền đưa tay ra trước mặt nàng vẫy vẫy, kêu lên

“Ách…..chuyện gì vậy?” Liễu Tình lấy lại tinh thần hỏi

“Mẹ, mẹ ko sao chứ?”

“Ta, ta ko sao a!! đúng rồi, mẹ có bảo Lưu tẩu làm cho con một nồi thuốc rất bổ”

Thuốc nước sao?? Tại sao nàng phải uống thuốc a??

Advertisements

[HTTT] Chương 27 : Bữa tối

“Đại thẩm? A, tiểu nha đầu này , ngươi có biết cái gì gọi là lễ nghĩa ko hả??” Âu Mị Nhi trừng mắt tức giận nhìn Lôi Dĩnh, khuôn mặt trẻ con kia, hiện tại lại còn trưng ra nụ cười hồn nhiên

“Đúng, đúng, ngươi so ra cũng chẳng lớn hơn bọn ta mấy tuổi, nên kêu chúng ta là tỷ tỷ mới đúng” Lục y nữ nhân rất nhanh đã tiếp lời

“Đừng nghĩ rằng gương mặt ngươi trẻ con thì có thể giả vờ non nớt” Tử y nữ nhân chán ghét nhìn nàng nói

“Ta ko giả vờ, cũng so với các ngươi trẻ hơn”

“Nha đầu ngang tàng này, nam nhân của Mị Nhi tỷ , ngươi cũng dám đụng sao?” Lục y nữ nhân nói

“Phải nói các ngươi từ đâu bay ra dụ dỗ ông xã ta mới đúng, các ngươi ko biết là hắn đã kết hôn rồi sao??” Lôi Dĩnh nói rất nhẹ nhàng, nghe ko ra rốt cuộc nàng có tức giận hay ko

“Thì đã sao? Hiện tại, sau khi kết hôn, ko phải nam nhân cũng hay ra bên ngoài ăn chơi, đàn đúm, quen ba yêu bốn đó sao, một tiểu nha đầu như ngươi làm sao có thể giữ được Hạo? Đúng là mơ tưởng, ko thể nào…..” Âu Mị Nhi ghen ghét dữ dội, rõ ràng vừa rồi nàng còn ngồi trên đùi hắn, mà hiện tại lại thấy cái cảnh mười phần chói mắt này

“Ko thể là sao?? Ông xã, anh xem kìa, 3 nàng kia mắng chửi người ta, người ta đúng là bị thiệt a!” Lôi Dĩnh ngồi trên tùi hắn, nhẹ tay lay lay hắn nói

“Các người nên rời đi, tôi muốn cùng bà xã hưởng thụ bữa tối” Cung Thần Hạo lạnh lùng nhìn Âu Mị Nhi nói, hắn vốn đối với nàng chẳng có hảo cảm, hiện lại còn chán ghét thập phần

“Hạo……….” Âu Mị Nhi nũng niệu kêu

“Tôi ko muốn lặp lại lần thứ hai”

“Hừ!!” Âu Mị Nhin oán hận trừng mắt liếc nhìn Lôi Dĩnh một cái, trong ánh mắt toát lên ý  “ngươi chờ đấy” rồi xoay lưng bỏ đi

“Đại thẩm! Đi đường cẩn thận một chút, coi chừng chân bị thương” Lôi Dĩnh hướng về bóng lưng các nàng rời đi kêu lên, chân mang giày cao 9 tấc, các nàng cũng quá lợi hại rồi!! Ko sợ đi đường bị ngã sao!!?

Giây tiếp theo, khi các nàng khuất bóng, Lôi Dĩnh cũng rất nhanh từ trên đùi hắn đứng thẳng lên, trở về vị trí cũ, nụ cười trên gương mặt nàng ko còn tồn tại nữa, nàng cũng ko muốn nhiều lời làm gì!! Hành động vừa nãy chẳng qua là muốn bảo vệ thân phận nàng một chút, ít ra vào lúc hắn và nàng ở cùng nhau, nàng ko muốn bị kẻ khác phá hỏng, cho nên Lôi Dĩnh nàng ko có sai!!

Cung Thần Hạo trong lúc chờ cơm được mang đến , liền đưa tay cầm một chén rượu, gương mặt nở nụ cười mỉm, hắn hiện tại vẫn chưa muốn phá vỡ cục diện bế tắc này,trong đầu,  hắn vẫn nhớ đến cái tình huống vừa xảy ra khi nãy, ko ngờ vợ hắn cũng thật cao tay

“Mời”

Lôi Dĩnh cũng nâng ly rượu lên ko kiêng nể uống một ngụm

Lát sau, cơm cũng được đem lên, Cung Thần Hạo cũng ko nói gì thêm, liền chăm chú ăn, có muốn nói chuyện hắn cũng sẽ chờ sau khi cơm nước xong xuôi sẽ nói

Lôi Dĩnh ăn một ngụm như nghẹn một ngụm, nàng hiện tại ko có tâm trạng để ăn nữa, tâm trạng của nàng đã bị ba người vừa rồi phá hỏng cả, nàng hiện tại có ăn cũng ko biết mùi vị

Lúc này , hắn mới phát hiện nàng vẫn cúi đầu nhìn thấp, chỉ đem tầm mắt nhìn chăm chăm vào dĩa đồ ăn “Sao vậy?? Ko hợp khẩu vị em à?”

“Ách…..ko …ko có..”

“Vậy sao em ko ăn”

“Em ăn đây!!”. Lôi Dĩnh bắt đầu chuyên tâm ăn cơm, hi vọng bửa tối mau chóng kết thúc, để nàng còn về nhà

Nhưng mà, Cung Thần Hạo lại ko nghĩ như thế, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi bóng lưỡng dính dầu mỡ của nàng, nếu có thể, hắn thật muốn cảm thụ cảm giác mềm mại kia

Đột nhiên, Lôi Dĩnh cảm thấy hắn trở nên yên lặng, vừa giương mắt nhìn , nàng đã chạm phải ánh mắt nóng rực của hắn, làm cho nàng cả người ko được tự nhiên

“Em làm sao a?”

“Em trên miệng dính ít đồ ăn” Cung Thần Hạo vươn tay giúp nàng phủi vụn đồ ăn trên miệng xuống

Lôi DĨnh liền phản ứng thật nhanh, nàng ngửa người tránh né ngón tay của hắn “Cám ơn, tự em sẽ làm”

Cung Thần Hạo khựng người lại, nở nụ cười mê người, hắn liền rút tay về

“Lát nữa chúng ta đến quán cà phê lầu trên tiện thể gọi chút điểm tâm ngọt!” Cung Thần Hạo nói

Lôi Dĩnh hơi giật mình nhìn hắn, hắn đúng là thây đổi thật nhanh, trong thời gian ngắn , nàng cũng ko biết nên phản ứng như thế nào

“Ách….ko……….”

Cung Thần Hạo cắt lời nàng, vươn một đầu ngón tay ra lắc lắc “Đồng ý đi, điểm tâm ở đây rất ngon, anh nghĩ em sẽ thích”

Lôi Dĩnh thấy trong mắt hắn lấp lánh ý nghĩ “ko cho cự tuyệt” nên mặc dù trong lòng tức giận nhưng nàng vẫn ko dám từ chối,nàng chỉ có thể miễn cưỡng trả lời “Được”

Lôi Dĩnh ko có tâm trạng muốn ăn, nên đồ ăn mỹ vị trước mắt cũng ko thể khơi gợi được sự thèm ăn của nàng. nàng đành quay đầu nhìn về cảnh sông núi Trung Quốc thu nhỏ bên ngoài

Cung Thần Hạo chậm rãi ăn, cho tới bây giờ vẫn chưa có nữ nhân nào dám cự tuyệt quyết định của hắn

Quán cà phê của nhà hàng này được xây ở nơi cao nhất, dựa vào thiết kế đặc thù này , mà người thưởng dụng có thể hết cảnh đêm tuyệt đẹp vào đáy mắt

Cung Thần Hạo uống một ngụm nhỏ cà phê, liếc nhìn nàng đối diện vẫn trầm mặc im lặng

“Sao vậy, ko vui? Là vì chuyện vừa rồi?”

“Ko….bánh ngọt ăn ngon lắm” Lôi Dĩnh vừa cúi đầu , vừa ăn điểm tâm ngọt

“Em thích là tốt, chuyện vừa rồi, cũng chỉ là chuyện vớ vẩn, tuyệt đối ko thể ảnh hưởng đến cuộc hẹn hò của chúng ta, em còn muốn đi đâu ko??”

“Ách….ko có, em muốn về nhà nghỉ ngơi”

“Ok! Vậy chờ em ăn bánh ngọt xong, chúng ta sẽ đi về” Cung Thần Hạo cũng ko muốn hỏi gì thêm

“Ừ” Điểm tâm ngọt ở đây quả  đúng như lời hắn nói, ăn thật ngon, ngọt mà ko béo, vừa bỏ vào miệng đã hòa tan , người gia hẵn là sẽ rất thích ăn! “Đúng rồi, ngày mai ông xuất viện, anh có muốn cùng vào bệnh viện hay ko??”

“Ngày mai thứ Hai, em ko phải đi làm sao??”

“Em sẽ xin phép nghỉ buổi sáng, buổi chiều sẽ đi làm”

“Ừ, mấy giờ?”

“Ông sẽ xuất viện mười giờ, chín giờ chúng ta sẽ đi, sẵn tiện giúp ông sắp xếp các thứ”

“Vậy thì cùng đi đi”

“Ách…..ý của anh là anh cùng em đi sao??”

“Em là vợ anh , ông nội anh lại xuất viện, anh đương nhiên muốn cùng em đi a” Cung Thần Hạo buồn cười nhìn phản ứng của nàng

“A!”

Hai người lại trở nên im lặng, chăm chú uống cà phê