[BHTT] Chương 105: Mất đi kí ức

Khắc Just là em cùng cha khác mẹ của ngươi ! Khắc Just là em cùng cha khác mẹ của ngươi ! Lời cha nói tựa như xiềng xích vô hình vờn quanh bên tai Lâm Lập Phong , thật lâu không cách nào thoát ra .
Hắn cảm thấy khó thở , không cách nào hô hấp được .
Hắn cầm chặt vô lăng , nhấn chân ga chậm rãi gia tăng tốc độ . Phòng xa giống như chạy chốn trong đêm tối . Hắn không nhìn thấy mục đíach , trước mắt là màn đêm đen tối , xung quanh là lời nói bi thiết của phụ thân .
Vì sao ? Vì sao tên Khắc Just ghê tởm kia lại là em trai của hắn ? Vì sao không phải hắn ? Hắn khổ sở lộ ra nụ cười nhạt , Khắc Just đáng trách ! Ba ba đáng trách!
Dĩ nhiên , ba ba vì Khắc Just ghê tởm này mà vứt bỏ hắn và mụ mụ ! Hiện tại Khắc Just cùng hắn là địch nhân !
Xem ra trời sinh bọn họ không thể cùng tồn tại ! Có hắn Lâm Lập Phong thì không có Khắc Just , có Khắc Just hắn thì không có Lâm Lập Phong !
Nhưng mà , việc cho tới bây giờ , hắn còn muốn Hắc Hổ đem hành động đang tiến hành đừng lại sao ?
Lâm lập Phong hừ lạnh ! Trong lòng hắn hận là không không thể ngay lập tức giết chết Khắc Just kia ! Hậu quả , tuyệt đối sẽ khiến ba ba của hắn bức điên !
Hắn chậm rải nhắm mắt , móc điện thoại ra , nhấn số gọi Hắc Hổ .
“Hắc , Lâm Lập Phong , thế nào ? Muốn bắt đầu hành động sao ?” bên kia đầu dây truyền đến âm thanh không kiềm chế được của Hắc Hổ .
“ Dừng hành động .” Lâm Lập Phong lạnh lùng nói .
“Nga! Như vậy , tốt ! Ngươi hẳn đã rõ tác phong làm việc của chúng ta ?”
“Ta biết rõ . Một ngàn kia ta sẽ không lấy lại .” Âm thanh của hắn vẫn băng lãnh như cũ .
“Tốt . Cảm tạ .”
Lâm Lập Phong nhìn điện thoại . Không hiểu sao ngực cảm thấy đau đớn ! Hắn tức giân nhất thời ném mạnh điện thoại , nhưng cái điện thoại di động đụng vào thàng sô pha bật ngược đập mạnh vào trán hắn , hắn nhất thời nhíu mày .
Lúc này , một bóng người chợt băng qua , hắn thấy một tiểu hài tử chạy ngang qua đường lớn , tay lái của hắn mạnh lực tránh qua một bên , cuống quýt phanh lại , thế nhưng tốc độ xe quá nhanh , lúc này thắng lại không kịp ….
“Thịch” một tiếng vang lên ! Đầu xe của hắn đâm mạnh vào cột đèn bên đường , đầu hắn đập mạnh vào tay lái , thoáng chốc trước mắt tối sầm ….
Tại bệnh viện , Lâm gia lại một lần nữa tập trung tại một chỗ . Lâm Lập Phong bị tai nạn xe đang tiến hành cấp cứu tại phòng cấp cứu .
Bạch Lệ Như sắc mặt tái nhợt ngồi ở một bên , nội trong hai tháng con trai bị tai nạn hai lần , khiến lòng nàng lo lắng không nguôi . Rốt cuộc đã tạo nên nghiệp gì? Nên ông trời lại đối đãi với nàng như vậy ? Đó là con trai duy nhất của nàng , là chỗ dựa duy nhất của nàng !
Nếu nhi tử có chuyện gì , nàng làm sao mà sống ? Nàng cái gì cũng không có ! Mất đi chồng , tính mệnh nhi tử đang gặp nguy hiểm , nàng khóc không ra nước mắt . Tất cả đều nghe theo mệnh trời !
Hạ Tử Tìng an vị ngồi bên người bà bà , cả người lạnh lẽo run lên , nàng biết tâm tình hắn bất ổn , nàng phải nên đi cùng hắn , không nên để hắn một mình đi ra ngoài .
Nàng rất hối hận ! Nhưng tất cả đã quá muộn ! Nàng sốt ruột nhìn cửa phòng cấp cứu , ngực lo lắng dày vò .
Sau đó , nàng phát hiện mọi người đều nhìn nàng bằng con mắt quái dị . Nàng cúi đầu xuống , hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt của mọi người nghĩ gì ?
“ Lệ Như , chúng ta đều đã nói mệnh nàng không tốt ! Ngươi xem , cưới nàng mấy tháng nay , Lâm gia chúng ta liên tục gặp tai họa . Lập Phong cũng liên tục hai lần xảy ra chuyện . Mỗi lần đều là họa nguy hiểm đến tính mệnh !” Con mắt lợi hại của một thẩm thẩm nhìm nàng , mang theo lưu tình không tốt nói với Bạch Lệ .
Tâm Hạ Tử Tình rơi vào biển băng lạnh lẽo ! Nàng phản phất nghe được một trận gió lạnh thổi qua bên người . Cả người băng lãnh đến cực điểm !
Nàng biết rõ tất cả mọi người không thích nàng ! Đặc biệt từ lúc cưới nàng đến nay, Lâm gia liên tiếp gặp chuyện không may , Lập Phong cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn , nàng biết thời gian có thể ở Lâm gia không còn nhiều . Nàng chỉ hy vọng Lập Phong có thể bình an vô sự , còn chuyện khác , nàng không để tâm .
Nếu như lần này Lập Phong có thể bình an vượt qua nguy hiểm , muốn nàng rời khỏi Lâm gia , muốn nàng làm gì , nàng đều nguyện ý .
Cánh cửa phòng cấp cứu bỗng nhiên đẩy ra , đẩy Lập Phong ra , mọi người lập tức vây quanh .
“Bác sĩ , thế nào ? Lập Phong thế nào ?” Tất cả mọi người sốt ruột hỏi bác sĩ .
“Bệnh nhân không có trở ngại gì . Chỉ có điểm não bị chấn động .”
“Thực sự ?”
“Chúng tôi còn chờ sau khi bệnh nhân tỉnh lại kiểm tra xác định lại lần nữa .”
Hạ Tử Tình nghe bác sĩ nói vậy , lập tức thở dài một tiếng . Vừa mới! Hắn vừa rồi không có việc gì ! Nàng quá vui mừng bật khóc , hai tay che mặt , ngăn không cho nước mắt của mình chảy xuống .
Hạ Tử Tình ngồi đợi ngoài phòng bệnh của Lâm Lập Phong một ngày một đêm , nghe được từ bên trong , hắn đã tỉnh . Nàng chạy vào , Lâm Lập Phong mở to con mắt mơ hồ yếu ớt nhìn mọi người .
Hạ Tử Tình tiến đến trước mặt Lâm Lập Phong nắm tay hắn , hài lòng nói “ Lập Phong , anh không việc gì ? Anh có cảm thấy khó chịu ở đâu không ?”
Lâm Lập Phong mơ hồ nhìn Hạ Tử Tình , đến nữa ngày mới phun ra nột câu “ Cô là ai ?”
Tất cả mọi người ngừng thở ! Hạ tử tình cả người run lên . Hắn làm sao vậy ? Như thế nào lại không nhận ra nàng ? Nàng săc mặt trắng nhợt .
“Lập Phong , em là Tử Tình .” Nàng sốt ruột nói .
“Tôi không biết cô .” Lâm Lập Phong bỏ tay nàng ra , lạnh lùng nói .
Mọi người lúc này đều mở to mắt kinh ngạc . Lẽ nào sau tai nạn xe Lâm Lập Phong đã mất đi kí ức ? Hạ Tử Tình cả người hoảng sợ lùi lại . Hắn , hắn dĩ nhiên không nhớ ra nàng ?
“ Em là Tử Tình , Lập Phong . Em là vợ của anh !” Nàng không thể nào tin được mà nắm tay hắn .
“Vợ của tôi ?” Lâm Lập Phong nghi hoặc nhìn nàng “Tôi kết hôn lúc nào ?Hiện tại tôi còn đang học đại học a .”
Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người ! Lẽ nào kí ức của hắn đừng lại lúc hắn còn đang học đại học ?
“Ta cùng Dương Vũ . Tuyết Oánh lúc ra trực thăng bụng dưới đau quặn . Dương Vũ đâu ? Tuyết Oánh đâu ?” hắn khẩn trương hỏi người thân bên cạnh .
Mọi người nhìn nhau , trong lòng biết rõ hắn xảy ra chuyện gì ? Hồi ức của hắn trở lại thời học đại học lúc ra phi cơ trực thăng bụng dưới đau quặn .
Đó là giai đoạn hắn cùng Tuyết Oánh yêu nhau nồng đậm ….
“ Bác sĩ , nhanh tìm bác sĩ .” Bạch Lệ Như sắc mặt trắng nhợt nói với mọi người xung quanh .
Mọi người khẩn trương chạy đi tìm bác sĩ . Hạ Tử Tình cảm thấy cà người vô lực , đầu óc trống rỗng , lỗ tai lùng bùng , mắt nàng không nhìn rõ , không thấy bất luận cái gì xung quanh , cũng không nghe được âm thanh gì .
“Ai…nhanh! Mau đỡ nàng ! Nàng ngất xỉu !”
Một tiếng hô kinh hoảng Hạ Tử Tình ngất đi . Mọi người cuống quýt đỡ thân thể nàng ngã xuống .
Nếu như có thể nàng nguyện cả đời không tỉnh dậy ….

Advertisements


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s