[BHTT] Chương 102: Đó là con ngươi

Đột nhiên , vẻ mặt Lâm Lập Phong tựa như vừa trải qua một cơn lốc , Khắc Just nắm lấy tay hắn , vẻ mặt lộ ra nụ cười nhạt , trêu tức nói “ Thế nào ? Rất phẫn nộ sao ? Chính tay giết chết hài tử của mình ! Thực sự rất đau lòng a !”
“ Ngươi là đồ vô lại ! Nếu không phải ngươi dây dưa với Tử Tình ! Nàng sẽ không gặp chuyện ngoài ý muốn như vậy ?!” Lâm Lập Phong không chịu được , cả tiếng hét lên .
“ Ha hả …Ngươi đừng quên , là ngươi khéo tay đem nàng đẩy ngã .” Đôi mắt sắc bén của Khắc Just quả thực muốn đem Lâm Lập Phong lăng trì .
Tâm Lâm Lập Phong thoáng chốc co rút một trận đau đớn !
“Cút ! Ngươi cút đi cho ta ! Khắc Just ! Vĩnh viễn không trở lại Trung Quốc ! Ta muốn cho ngươi không cách nào đặt chân tại Trung Quốc !” Lâm Lập Phong cuồng nộ như ma vương tái thế .
Khắc Just lãnh ngạo cười , bọn họ đích thực là mẫu tử ! Mụ mụ hắn Bạch Lệ Như đương niên cũng như thế này mà đuổi hắn cùng mụ mụ rời đi , hiện tại con trai của nàng Lâm Lập Phong muốn dùng cách thức trước đây khiến hắn rời khỏi Trung Quốc !
“ Tốt , nếu người ngươi có khả năng , ta sẵn sàng đáp ứng !” hắn kiêu căng ném ra một câu nói , xoay người rời đi .
Đi được vài bước , hắn lần nữa quay lại , tà mị nói với Lâm Lập Phong “ Ta thiếu chút nữa quên nói cho ngươi , ta cùng Tử Tình rất trong sáng . Tuy rằng ta nhiều rất muốn có nàng , nhưng không thành công ! Hài tử trong bụng nàng tuyệt đối một trăm phần trăm là của ngươi , hôm nay thấy ngươi chính tay giết chết hài tử của mình ,lòng ta thật sảng khoái a !”
Dứt lời , hắn cười ha ha ha rời đi .
Lâm Lập Phong cảm thấy lòng mình đóng băng lan ra toàn thân , cả người băng lãnh cứng ngắc . Hắn chính tay giết chết hài tử của mình ? Hài tử bị giết bởi chính mình ? Hắn nhìn xuống tay mình , thấy tay đầy máu đỏ , phảng phất khuôn mặt nhỏ nhắn hướng hắn tươi cười ….
Hắn hầu như không thở được ! Hắn mong lung ở nơi nào đó rất xa , thật lâu , thật lâu , tinh thần mới hồi phục lại …..
Hạ Tử tỉnh sau hôn mê tỉnh lại , nàng cảm thấy cảm người mình đau nhức , đặc biệt là bụng , còn đang mơ hồ đau . Nàng thử ngồi dậy , Lâm Lập Phong lập tức đem thân nàng áp xuống.
Hạ Tử Tình đón nhận đôi mắt u ám của Lâm Lập Phong , nhu thuận nằm xuống , sau đó lôi kéo tay hắn khẩn trương hỏi “Lập Phong , đứa bé ? Con của em thế nào?”
Trước khi nàng hôn mê , bụng của nàng rất đau , nhưng lại chảy máu . Nàng biết chính mình xảy ra chuyện .
Lâm Lập Phong nhìn nàng một lúc lâu , khẽ thở dài nói “ Không sao , chúng ta còn có thể có hài tử ….”
Hạ Tử Tình thoáng chốc ngây dại ! Nước mắt thương tâm tràn khóe mi .
“Hài tử không còn ? Có đúng hay không ?” Nàng khàn giọng cố hỏi hắn .
Chỉ thấy hắn không biểu tình gì “Ân” một tiếng . Nàng thương tâm kéo chăn che dấu chính mình , nức nở trong chăn .
Nhìn nàng trong chăn nức nở thương tâm , trong lòng hắn rất đau đớn . Lại không biết nên nói thế nào để an ủi nàng ? Chỉ có thể nhìn nàng khóc mà bất lực !
Tất cả đều tại hắn , tại hắn ! Là hắn đã phá hư tất cả ! Tội của hắn thật to lớn , hắn không nên để hai mắt của mình mù quáng vì đố kị .
Hối hận , không cách nào giải thích tâm tình của hắn lúc này ….
Từ sau khi hài tử mất đi , Lâm Lập Phong và Hạ Tử Tình vô tình chiến tranh lạnh. Lâm Lập Phong mỗi ngày đều đi từ sáng đến nữa đêm mới về , hơn nữa mang theo người đầy mùi rượu . Mỗi ngày đều uốngg say khướt mới trở về .
Bọn họ lúc này ngủ riêng phòng , bọn họ một người hàng đêm say rượu , một người trốn trong phòng không chịu ra .Hoàn toàn không gặp nhau , không nói chuyện với nhau .
Chị Ngọc Dâu nhìn thấy tình cảnh này của bọn họ trong lòng khỏi lo lắng . Chỉ hy vọng có cơ hội đem bọn họ quay về quỹ đạo ban đầu .
Hừng đông , Lâm Lập Phong lại một lần nữa trên người mang theo đầy mùi rượu trở về nhà . Chị Ngọc Dâu lập tức cho người đi báo với Hạ Tử Tình .
Hạ Tử Tình xuống lầu thấy Lâm Lập Phong một thân say rượu dáng bộ chật vật lòng thấy xót xa , hắn nguyên bản khí phách phong độ như vậy , hắn nguyên bản là lạnh lùng kiêu ngạo như vậy , hiện tại lại biến thành một kẻ không chút ý chí phấn chấn như vậy ?
Tất cả đều do nàng tạo thành ! Nàng biết , nàng yêu hắn rất nhiều !
Nàng nâng cánh tay đỡ hắn , đôi mắt hắn sẳng chống lại đôi mắt yếu ớt của nàng , lập tức đem nàng đẩy ra .
“Buông” Hắn mạnh mẽ hất tay nàng .
Hạ Tử Tình bi thương nhìn hắn , thương cảm đau lòng .
Hắn thấy vẻ mặt bi thương kia của nàng , ngực đau xót . Hắn không cách nào diện với chính nàng , tại chính tay hắn đã giết chết hài tử của bọn họ .H8a1n không có mặt mũi nào mà nhìn nàng .
Nàng thương tâm , nàng khổ sở , hắn hết thảy đều nhìn thấy , song song tâm hắn cũng không tốt .
Sở dĩ , hắn hằng đêm lấy rượu tiêu sầu , là không muốn đối mặt với sự chờ đo85i của nàng cùng khuôn mặt bi thương . Biểu tình đó của nàng dày vò tâm can hắn đau đớn !
Hắn không chút lưu tình nào xoay người rời đi , Hạ Tử Tình cảm nhận được cõi lòng mình tan nát . Nàng hoảng hốt đi tới hoa viên , ngăn không cho chính mình trước mặt chị Ngọc Dâu rơi lệ .
Hắn chính là chán ghét nàng ! Ngay cả nàng đụng vào cũng không cách nào tiếp nhận ! Nàng không biết chính mình còn ở lại nơi đây vì cái gì ? Nếu bọn họ còn có thời gian nói chuyện , nàng nhất định sẽ không xem thường buông tha ! Thế nhưng hắn hững hờ , đối nàng la mắng khiến nàng khó chịu .
Khuôn mặt kia của hăn lạnh lùng , con mắt kia của hắn băng lãnh , phải tới khi nào mới nguyện ý liếc nhìn nàng một cái chứ ?
Nàng đau lòng khó thở , nàng cúi đầu khóc , đây là một tiểu viện nhỏ , đặc biệt có lực xuyên thấu .
Lâm Lập Phong tựa ở cửa sổ lầu hai rõ ràng có thể nghe được âm thanh bi thiết của nàng . Lúc này , tâm hắn cũng rối rắm , ý nghĩ lộn xộn , không cách nào tự hỏi được .
Hắn muốn thoải mái tới bên nàng , thương tiếc ôm nàng vào trong lòng , thế nhưng hắn phát hiện thân thể mình không cách nào cử động được , hắn cứng ngắc , chỉ biết chính mình đau lòng , lại không biết nên nói như thế nào để an ủi nàng ?
Bởi vì tâm hắn cũng khó quá được muốn chết !
Yêu cho tới bây giờ thống khổ nhiều hơn vui sướng , nhưng bất đắc dĩ đau đớn lúc này lại dài dằng đặc , bọn họ nên làm thế nào để thoát khỏi tình cảnh hiện tại ?
Có lẽ trong lúc này tình yêu của bọn họ đã đi đến tận cùng , hắn nên buông tha nàng ? Ở lại bên hắn , nàng chỉ nhận thêm đau khổ , có lẽ rời xa hắn , nàng mới sống tốt .
Nhưng mà , làm nàng ra đi , tâm hắn không cách nào làm được .
Một cái khăn mặt ấm áp đến trên vai Hạ Tử Tình , Hạ Tử Tình nhìn chị Ngọc Dâu , nàng hiền lành nhìn nàng “ Không nên quá thương tâm , thiếu phu nhân . Hai ngươi còn trẻ , sẽ nhanh chóng lại mang thai . Hiện tại quan trong là phải dưỡng thân thể thật tốt .”
“Chị Ngọc Dâu …” Hạ Tử Tình đến bên chị Ngọc Dâu , thương tâm rơi lệ “ Anh ấy ghét tôi , ngay cả khi tôi chạm vào cũng chán ghét .
“Không phải , thiếu gia chỉ nhất thời tức giận , sẽ qua nhanh thôi .” Chị Ngọc Dâu thoải mái vỗ vai nàng .
“Tôi đã mất lòng tin vào cuộc hôn nhân này . Tôi rời đi , chắc anh ấy càng cao hứng a .”
Lâm Lập Phong trên lầu nghe được , cả người nhịn không được chấn động

Advertisements

2 phản hồi on “[BHTT] Chương 102: Đó là con ngươi”

  1. tit nói:

    yeu yeu co len nag

  2. bẹp rom nói:

    yêu là chi mà đôi lứa thề nguyền sống chết.haizzz.tình hình ni chắc khỏi lấy ck quá ak !


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s